Quốc Hận : Le Cordon Ombilical
(Thư Gửi Cháu Gái)
Cháu gái tôi sinh năm 1981 tại
Montréal. Cô ta thuộc thế hệ thứ hai, không biết gì nhiều về Việt Nam
và cuộc chiến tranh vừa qua. Đã lâu, hai chú cháu không có dịp nói
chuyện với nhau, cho nên thực là một ngạc nhiên cho tôi khi chiều hôm
qua, 24 tháng tư năm 2015, cháu điện thoại hỏi tôi về ngày 30 tháng
tư. Đây là cuộc nói chuyện giữa hai chú cháu tôi.
Cháu nói :
-Thưa chú, có người muốn phỏng
vấn cháu về ngày quốc hận, ngày hành trình tới tự do, và về đạo luật
S-219. Trước khi trả lời cho cuộc phỏng vấn này, cháu xin chú cho cháu
được hỏi rõ về các vấn đề này.
Tôi hỏi lại :
- Cháu muốn biết cái gì ??
- Xin chú cho cháu biết tại sao
lại có chuyện tranh luận về tên gọi của ngày 30 tháng tư. Tại sao lại
nhất quyết phải gọi ngày đó là ngày quốc hận, tại sao lại có sự phản
đối của một số người về tên gọi ngày hành trình tới Tự Do, tại sao đạo
luật này được Quốc Hội thông qua ,tại sao CS VN phản đối đạo luật
này, và xin chú cho cháu biết về những hậu quả của đạo luật này đối
với tập thể các người tỵ nạn tại Canada.
- Như vậy cháu có 5 câu hỏi
phải không, chú sẽ xin trả lời cho cháu, và các người trẻ tuổi Việt
Nam từng câu hỏi một, để cho thế hệ thứ hai hiểu rõ ràng hơn về vấn đề
này.
Câu hỏi thứ nhất là tại sao gọi
ngày đó là ngày quốc hận : Khi cháu sinh ra, từ rốn của cháu có một
sợi dây nối liền với cái nhau đã từng nuôi dưỡng cháu từ khi còn là
những tế bào nguyên thủy. Người ta gọi cái sợi dây này là cordon
ombélical. Đây là một thí dụ để cháu hiểu về những người thuộc về thế
hệ của cha cháu, của chú và một quốc gia nhỏ bé có tên là Việt Nam
Cộng Hòa. Quốc Gia hiền hòa đó mà người ta gọi nôm na là «Miền Nam
Việt Nam» đã bị một quốc gia láng giềng là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa,
gọi nôm na là «Cộng Sản Miền Bắc Việt Nam» tấn công và bức tử ngày 30
tháng tư năm 1975. Công dân của Miền Nam phần lớn vẫn bị sống đọa dầy
tại vùng đất này, trong thân phận người dân bị trị, một thiểu số,
trong đó có cha cháu và chú, đã may mắn ra khỏi được Việt Nam, vả ngày
nay đang sống, trở thành công dân của các quốc gia tư do như Pháp.
Úc, Canada, Mỹ …vân vân. Ngày 30 tháng tư, khi được gọi là ngày quốc
hận, ví như một cái cordon ombilical trong tâm tưởng mà mọi công dân
của Miền Nam. Dù ở trong hay ngoài nước vẫn giữ để cùng nhau nhớ lại
cội nguồn của mình. Cái cordon ombilical trong tâm tưởng đó rất thiêng
liêng, đa số không ai muốn cắt đứt nó dù Miền Nam mất dến nay đã là
40 năm. Còn cái cordon ombilical đó, là tập thể các người Miền Nam còn
nghĩ tới nhau, dù hiện nay kẻ ở trong, người ở ngoài.
Câu hỏi thứ hai : Tại sao
người ta phản đối việc gọi ngày 30 tháng tư là ngày «hành trình tới Tự
Do», thì lý do dễ hiểu là danh xưng này chỉ đúng cho một thiểu số
hiện đang sống tại hải ngoại. Dùng danh xưng này, có nghĩa là người ta
muốn cắt đứt cái cordon ombilical trong tâm tưởng , là bỏ rơi đa số
đang còn sống lầm than trong ngục tù Cộng Sản.Nếu coi như ngày 30
thang tư là ngày người ta làm một cuộc hành trình tới Tư Do, thì ngày
đó phải là một ngày vui đáng nhớ, vì người ra đi đã tìm được một cuộc
sống tươi đẹp hơn. Gọi như vậy có thể đúng cho một thiểu số ngày nay
sống sung túc tại hải ngoại, mặt mũi phương phi béo tốt , complet,
cravate, gặp gỡ các quan chức ngoại quốc , trao đổi với nhau những cái
bắt tay, nào biết đâu rằng khi nhìn những cảnh này, người trong nước u
sầu, héo hon, lập tức tắt máy ngay, tủi thân, không còn can đảm nhìn
thêm. Thật chua xót, thật ngậm ngùi cho đa số đang ở quê nhà.
Câu hỏi thứ ba : việc tại sao
Quốc Hội Canada thông qua đạo luật này ?? Canada là Canada, đang
trong mùa tranh cử. Các người đã bỏ phiếu thuận cần lấy lòng các cử
tri. Chú đã ở cái đất nước Canada này gần 40 năm, đã đi bầu quá nhiều
lần rồi. Đã thấy người ta hứa lèo, người ta ve vuốt các cử tri quá
đáng, vả lại, người Canada chỉ nghĩ đến các công dân của họ, mới cũng
như cũ. Họ đâu có thông cảm được ý nghĩa của ngày 30 tháng tư đối với
người Việt Miền Nam. Nếu nói Canada có mất nước đâu mà dùng chữ «Quốc
Hận» thì cũng có thể hỏi tại sao Canada đã có Tự Do từ lâu mà nay còn
phải làm «hành trình tới Tự Do» ?? ?? Tất cả chỉ là ngụy biện.
Câu hỏi thứ tư : Tại sao Cộng
Sản phản đối đạo luật này ?? Có nhiều lý do, thứ nhất, là CS hiện nay
cai trị 90 triệu dân cả Nam lẫn Bắc. 90 triệu người này không có Tự Do
nhưng bọn lãnh tụ vẫn rêu rao là họ có Độc Lâp. Tư Do, Hạnh Phúc. Dĩ
nhiên họ phải phản đối đạo luật này trên lý thuyết, vì không lẽ nhận
là họ kìm kẹp để người dân phải ra đi tìm Tự Do. Một lý do khác cũng
có thể nêu ra là Việt Cộng trăm mưu ngàn kế. Đạo luật này trong thực
tế, đối với chúng chỉ như phủi bụi, nhưng chúng nhân cơ hội này, làm
toáng lên để mọi người quên chuyện chống Cộng Sản Việt Nam và CS Trung
Hoa đang toa rập trong việc thôn tính Việt Nam và vụ Biển Đông. Đừng
quá ngây thơ để vì việc nhỏ không quan trọng mà quên đi đại sự .
Câu hỏi thứ năm là đạo luật S-219
có gây ra chia rẽ trong Cộng Đồng các người Việt Hải Ngoại hay không,
thì chú xin trả lời là có 100%, ngay như chú, từ nay cũng sẽ mất rất
nhiều bạn bè, và gây bất hòa ngay cả với các người thân trong gia
đình, lúc nào cũng cho rằng chú chống cộng quá khích.
Tóm lại, ngày 30 tháng tư, theo
chú, chỉ là cái cordon ombilical trong tâm tưởng nối những người Miền
Nam mất nước lại với nhau. Để nguyên, hay cắt đứt cái cordon ombilical
trong tâm tưởng, đó là tùy mọi người, tùy giới trẻ của thế hệ các
cháu suy nghĩ.
Trần Mộng Lâm.

No comments:
Post a Comment