Thưa quý bạn,
Bạc Liêu là một tỉnh nhỏ ở vùng đồng bằng sông Cửu Long nhưng có
nhiều chuyện nổi tiếng, như về lúa gạo, về muối, về nhãn, về... Công
tử Bạc Liêu (1900-1973) trong thời Pháp thuộc, về vụ án Đồng Nọc Nạn
của những năm 1928-1930, và về ngôi nhà thờ họ Tắc Sậy với sự linh
ứng của Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp, mà gần đây cả trong nước
lẫn ngoài nước ai cũng biết.
Tôi không
phải là người Công giáo, hơn nữa lại là một giáo viên (ngày trước
gọi là giáo sư trung học) có đầu óc khoa học và ưa chuộng thực tế
hơn là những sự tin tưởng mang tính siêu hình. Tôi đã từng dạy học
tại Bạc Liêu suốt 6 năm trời (1965-1971) và học trò của tôi tại các
huyện Vĩnh Lợi, Vĩnh Châu, Phước Long, Giá Rai v.v... đông lắm,
chúng tôi thường xuống dưới đó chơi. Tôi rất quen thuộc với cái
huyện (ngày trước gọi là quận) Giá Rai có ngôi nhà thờ nhỏ tí Tắc
Sậy lợp tôn, nằm bên cạnh lộ sau khi đi qua ngôi chợ cũng nhỏ như
vậy của thị trấn Hộ Phòng - thị trấn của huyện Giá Rai - khoảng một
cây số.
Bây giờ,
trong thời buổi CS này, nhà thờ Tắc Sậy tự nhiên nổi tiếng do sự
linh thiêng “ai đến khấn nguyện điều gì đều được” của Cha Diệp. Có
điều tôi muốn thưa với quý bạn rằng Nhà thờ Tắc Sậy huyện Giá Rai
thuộc tình Bạc Liêu chứ không phải thuộc tỉnh Cà Mau. Tất cả các tài
liệu đều ghi Bạc Liêu nhưng dân chúng thường nói Ca Mau bởi vì sau
năm 1975, khi Cha Trương Bửu Diệp bắt đầu nổi tiếng thì Bạc Liêu
thuộc về Cà Mau, kết hợp với tỉnh Cà Mau thành tỉnh Minh Hải, người
ta quen gọi là Cà Mau chứ ít khi gọi là Minh Hải. Ngoài ra, Nhà thờ
Tắc Sậy nằm trên đường Bạc Liêu đi Cà Mau, cách Bạc Liêu 37 cây số
trong khi chỉ cách Cà Mau có 20 cây số nên mọi người dễ bị lầm.
Quý bạn hỏi
vậy thì đối với những chuyện đồn đại, bản thân Đoàn Dự tin hay không
tin? Tôi xin trả lời rằng tôi không dám nói tin hay không tin, nhưng
theo tôi nghĩ, Nhà thờ Tắc Sậy là một ngôi nhà thờ rất nhỏ - nhỏ
không thể nào nhỏ hơn được nữa - lại nằm trong một thị trấn cũng nhỏ,
đồng không mông quạnh, ở phần gần như cuối cùng đất nước, cách Sài
Gòn tới hơn 300 cây số, vậy mà nay được xây dựng thành một cơ ngơi
to lớn, hiện đại, nguyên tiền xây cất đã hơn 59 tỉ đồng, tức gần 3
triệu đô-la, ấy là chưa kể các pho tượng 12 vị thánh tông đồ lớn gấp
2 hay 3 lần người thật, toàn bằng gõ đỏ tức loại gỗ quý hiện nay
không còn có ở Việt Nam (nhưng còn có ở
Lào
và Campuchia
) mà
theo tôi biết, giá mỗi pho tới vài trăm triệu đồng, vậy thì tiền
“nội thất” cũng tới hàng triệu đô-la. Toàn là do khách thập phương,
lương cũng như giáo, nhất là Việt Kiều tại các nước gửi tới tạ ơn cả.
Phải có cái gì đó thiêng liêng và đầy tin tưởng người ta mới dâng
hiến lênCha như thế! Mặt khác tôi cũng nghĩ, khi bị bắt cùng với 70
người vừa chức sắc vừa giáo dân trong họ đạo, Linh mục Phanxicô
Trương Bửu Diệp đã hy sinh tính mạng của mình để cứu họ. Sau khi qua
đời, ngài hiển linh ban ơn cho người này người kia, “ai xin thì cũng
đều được”. Rồi bây giờ mọi người dâng lễ tạ ơn ngài, biến ngôi nhà
thờ nhỏ xíu của ngài thành nơi khang trang, hiện đại. Tất cả những
việc đó đều là tình người. Đối với tôi, bất cứ cái gì thuộc về tình
người đều đáng ca ngợi.
Quý bạn cũng
hỏi những chuyện về Cha Diệp thì ai cũng biết, tại sao tôi còn thuật
lại? Xin thưa, tính tôi vẫn thế, không kể thì thôi, đã kể là rất chi
tiết. Tôi sợ quý bạn tuy biết nhưng biết từng mảng, không thành hệ
thống. Bây giờ tôi xin tường thuật từ đầu đến cuối thật rõ để quý
bạn hiểu, xin mời quý bạn xem xét...
Đoàn
Dự
No comments:
Post a Comment