Hiện nay, tuy
Giáo hội Công giáo chưa xét phong Thánh cho Cha Bửu Diệp, nhưng
trong lòng nhiều tín hữu Công giáo, kể cả một số người thuộc các tôn
giáo khác, đã coi Cha như một vị Thánh, vì rất nhiều người khấn xin
với ngài đã được ngài ban cho như ý. Tại các nhà thờ Công giáo trong
nước, rất nhiều giáo dân xin lễ tạ ơn ngài. Đặc biệt, nhiều người
không phải tín đồ Thiên Chúa giáo cũng rất kính mến, tin tưởng ở
ngài. Những tấm bảng tạ ơn Cha Phanxicô Trương Bửu Diệp được gắn
trên tường trong căn phòng nguyện tại Nhà thờ Tắc Sậy nhiều không
biết bao nhiêu mà kể.
Theo chúng
tôi được biết, ở bên Mỹ, cụ Joan Baotixita Võ Hữu Hạnh, một nhà văn
lớn tuổi, đã sáng lập “Hội những người con của Cha Trương Bửu Diệp”.
Theo cụ, Cha Trương Bửu Diệp đã ban phép lạ cho nhiều người, cả
lương cũng như giáo. Sau đây là một số chuyện về các phép lạ đó, bởi
vậy tiếng tăm về ngài ngày càng lừng lẫy.
Chuyện
gia đình ông Lâm ở Lâm Đồng, Đà Lạt:
Ông bà Lâm
không phải tín đồ Thiên chúa giáo và chuyện này đã diễn ra năm 1977,
do chính ông Lâm kể cho ông Ngọc Quang nghe, ông Ngọc Quang ghi lại
trên tập san Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, do cụ Võ Hữu Hạnh chủ trương.
“Bà Lâm bị
bệnh viêm ruột và đau dạ dày từ lâu, bệnh đã trở thành vô phương cứu
chữa. Bác sĩ tại các bệnh viện ở Sài Gòn đều bó tay. Ông Lâm đành
đưa vợ từ Sài Gòn về Lâm Đồng để bà sống những ngày cuối cùng của
mình.
Giữa lúc gia
đình vừa đưa bà Lâm về tới nhà thì có một vị khách đi đường xa, xe
bị hư, trong khi chờ tài xế sửa, ghé vào thăm. Khách là một người
cao lớn, khỏe mạnh, gương mặt chữ điền, hàm râu cánh én, vẻ người
phúc hậu với bộ áo dài đen của linh mục.
Ông Lâm vốn
tính tình hiền lành, thường rất tôn trọng các vị tu hành, dù lương
hay giáo. Mặc dầu nhà đang bận rộn vì vợ bệnh nặng nhưng ông cũng
lịch sự tiếp đón khách. Vị linh mục tinh ý hỏi tại sao nét mặt gia
chủ có vẻ buồn rầu. Ông Lâm nói thật là vợ bệnh nặng, mới đưa từ Sài
Gòn về nhà chờ chết. Vị linh mục nói rằng lúc trước mình cũng bị
bệnh nặng như vậy, nhờ một ông bác sĩ tên Hữu cho uống loại thuốc
này khỏi bệnh, bây giờ còn dư lại mấy viên. Cha lấy trong túi áo ra
ba viên thuốc trao cho ông Lâm và dặn chiều cho bà uống một viên,
tối lúc 10 giờ một viên và sáng hôm sau một viên nữa, thế nào cũng
khỏi. Ông Lâm tuy không tin lắm nhưng trong lúc tuyệt vọng, ai bảo
sao cũng đành nghe vậy. Giữa lúc ấy người tài xế vào thưa xe đã sửa
xong, vị linh mục bèn từ giã chủ nhà ra đi. Chủ nhà cảm ơn Cha và
hỏi cho biết Cha ở đâu, vị linh mục nói mình trông coi xứ đạo Tắc
Sậy? tỉnh Bạc Liêu.
Sau khi uống
viên thuốc thứ nhất vài giờ, bà Lâm cảm thấy bớt đau, trong mình dễ
chịu, biết đói và thèm ăn, ngủ ngon. Buổi tối, khoảng chừng 10 giờ,
tự nhiên bà thức giấc và nhớ lời Cha dặn, bèn uống thêm viên thuốc
thứ hai. Sáng hôm sau thức dậy, bà thấy trong người khỏe khoắn,
không còn mệt mỏi và đau đớn như trước. Bà sung sướng báo tin cho
chồng hay. Ông Lâm mừng quá bèn đem viên thuốc còn lại đến các tiệm
để làm mẫu, mua thêm cho chắc ăn. Nhưng ông đi khắp nơi, kể cả các
tiệm thuốc Tây lẫn thuốc Bắc, song chẳng ai biết đó là thuốc gì. Ông
đành trở về, cho bà uống nốt viên còn lại và định có dịp sẽ xuống
Minh Hải (năm 1977, hai tỉnh Bạc Liêu và Cà Mau bị sáp nhập lại với
nhau thành tỉnh Minh Hải) thăm Cha và nhờ Cha nói với ông “bác sĩ
Hữu” bán thêm giúp.
Muốn đi từ
Lâm Đồng xuống Cà Mau thì phải về Sài Gòn, xuống Cần Thơ, qua Sóc
Trăng rồi mới tới Bạc Liêu, và Hộ Phòng là thị trấn của huyện Giá
Rai tỉnh Bạc Liêu, cách thị xã Bạc Liêu 37 cây số, nơi có Nhà thờ
Tắc Sậy. Việc giao thông lúc ấy rất khó khăn, phải xếp hàng từ khuya
ở Bến Xe Miền Tây để mua vé xe, có khi xếp hàng cũng không mua được
vé, đường đi lại lồi lõm, hết sức cực khổ. Bà Lâm mới khỏi bệnh, khó
chịu đựng nổi với những chiếc xe cà rịch cà tàng, cổ lỗ đó. Đang lúc
ông Lâm lo âu thì có người cháu làm trong cơ quan nhà nước đến chơi,
cho biết anh ta sắp đi công tác tại Minh Hải để giao dịch mua lương
thực cho tỉnh. Ông Lâm mừng quá, bèn nói với cháu cho đi nhờ xe
xuống Tắc Sậy, tiền xăng ông chịu. Người cháu nhận lời vì Nhà thờ
Tắc Sậy nằm ngay trên đường Bạc Liêu đi Cà Mau và cách thị xã Cà Mau
khoảng 20 cây số, anh ta chở chú thím tới Tắc Sậy rồi xuống Cà Mau
không có gì khó.
Khi qua Bạc
Liêu, xuống tới thị trấn Hộ Phòng, Nhà thờ Tắc Sậy nằm cách chợ Hộ
Phòng khoảng một cây số, ở phía bên trái. Ông bà Lâm không thể ngờ
được nơi ở của vị cha sứ ân nhân lại nhỏ như vậy. Đó là ngôi nhà thờ
mái lợp tôn, vách ván, xiêu vẹo trông rất tiêu điều. Đất nhà thờ
rộng mênh mông nhưng chung quanh toàn đồng ruộng, dân cư thưa thớt.
Chiếc sân đất
của nhà thờ không có cổng. Vợ chồng ông Lâm xuống xe, đi vô. Một ông
lão bộc (thường gọi là ông Từ) đang quét trên sân. Trông thấy khách
lạ, ông Từ có vẻ ngạc nhiên vì ít khi có khách phương xa đến thăm
ngôi nhà thờ này. Ông Lâm nói muốn gặp cha sở, ông Từ mời vào bên
trong rồi vào mời cha.
Một lát sau,
vị linh mục ra, ngài cho biết ngài là Linh mục Phêrô Nguyễn Ngọc Tỏ,
cha sở họ đạo Tắc Sậy. Ông bà Lâm rất ngạc nhiên, vị linh mục này
trông không giống vị linh mục đã cho thuốc một chút nào hết mà sao
hai vị đều tự nhận mình là cha sở họ đạo Tắc Sậy? Ông Lâm bày tỏ sự
tình và kể mình đã gặp một vị linh mục cao lớn, tóc ngắn, gương mặt
chữ điền, hàm râu cá chốt. Cha Tỏ mỉm cười, không lấy gì làm lạ, bèn
dẫn vợ chồng ông Lâm qua phía bên hông nhà thờ, tới ngôi mộ của Cha
Diệp. Vừa nhìn thấy tấm hình trên bia mộ, tự nhiên ông Lâm quỳ phục
xuống và quả quyết đây chính là vị ân nhân đã cho thuốc, cứu bà Lâm
khỏi bệnh. Bà Lâm cũng quỳ xuống tạ ơn ngài. Ông bà là người bên
lương, không biết làm dấu Thánh giá.
Lúc ra về,
ông bà Lâm gửi Cha sở một số tiền nho nhỏ để giúp nhà thờ vì lúc ấy
ai cũng nghèo, ông bà không có nhiều. Có lẽ ông bà Lâm là những
người đầu tiên đã giúp nhà thờ từ năm 1977”.
Chuyện
bức ảnh đẫm máu
Sau đây là
nguyên văn bức thư của GS Trần Anh Linh gởi cho cụ Võ Hữu Hạnh, nói
về bức ảnh đẫm máu. Xin ghi chú thêm rằng chuyện này xảy ra cách đây
khoảng chừng 2 năm (2008) và hiện nay Linh mục Gioan Minh vẫn còn ở
tại Nhà thờ Hiển Linh đường Ngô Tất Tố (Dương Công Trừng cũ) thuộc
giáo phận Thị Nghè. Ngài nổi tiếng về việc khấn nguyện Đức Mẹ giùm
những người bệnh tật kết quả rất tốt. Hằng ngày mọi người ở khắp các
nơi đến nhờ ngài khấn rất đông nhưng chính quyền địa phương đã ra
lệnh cấm vì không muốn có sự tụ tập đông đúc.
Sau đây là
bức thư của GS Trần Anh Linh:
“Anh Hạnh
thân mến,
Tôi xin gửi
tặng anh món quà quí giá mà Cha Diệp đã ban cho tôi qua Cha Gioan
Minh: Cha Diệp đã thực hiện một phép lạ nhãn tiền là dùng chính tấm
ảnh mà chúng ta đã cho họa sĩ Đại Hàn ở khu Phúc Lộc Thọ vẽ rồi in
ra nhiều ấn bản, vừa làm thành sách, vừa in thành ảnh gởi tặng và
bán khắp nơi.
Tấm ảnh đó đã
đổ máu đào lênh láng từ vết chém bằng đao kiếm đứt cổ, máu Cha đã đổ
ra thấm ướt làm mờ hàng chữ Trương Bửu Diệp bên dưới.
Câu chuyện
xảy ra như sau:
Cha Gioan
Minh (cựu Tuyên Úy), sau 12 năm học tập cải tạo, đã được cho về và
sống ở nhà thờ Chúa Hiển Linh tại Thị Nghè nơi xưa kia Cha Dụ đã
thành lập. Cha Minh ở lại Việt Nam, không xin ra nước ngoài theo
diện HO dù cha có tới 12 năm ở tù.
Một hôm cha
vào Nhà sách Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp ở đường Kỳ Đồng và chọn mua một
tấm ảnh của Cha Diệp mà cha đã nghe có nhiều phép lạ. Cô bán hàng
dùng giấy báo gói bức ảnh có đóng khung sẵn trao cho cha Minh. Cha
Minh về đến nhà, tính mở ra để treo lên tường thì một ơn lạ đã xảy
ra, là máu tươi từ cổ bức ảnh tuôn trào ra thấm ướt cả tờ báo gói
bức tranh.
Cha Minh kinh
ngạc bèn cho đó là một dấu chỉ quan trọng, nên đã gói lại cẩn thận
và lặng lẽ đem lên Tòa Tổng Giám Mục Saigon trình với Đức Cha Phạm
Minh Mẫn. Theo cha Minh cho biết thì tấm ảnh thấm máu này đã được
gởi qua để Tòa Thánh xét nghiệm, hy vọng rằng đã đến lúc Tòa Thánh
cho lập Ban Điều Tra, tìm hiểu về các ơn lành Cha Diệp đã làm mà
việc lạ lùng làm cho máu đào từ vết cổ đổ ra sẽ là một trong những
chứng cớ để Tòa Thánh có thể tôn phong Chân Phước cho Cha.
Tôi là bạn
thân của cha Minh, nên cha đã tặng tôi một tấm. Tôi sao lại và gởi
tặng anh, đây là tài liệu mới nhất về Cha Diệp, anh nên ghi chú vào
tập sách Các Ơn Lành của Cha”.
Trần Anh Linh.
Chuyện
ông chủ thầu vật liệu xây dựng
Từ những năm
thuộc thập niên 1980 trở về sau, hằng năm cứ vào các ngày 11-12
tháng 03 dương lịch, dòng người lương, giáo từ các nơi lại đổ về Tắc
Sậy. Trên những chiếc xe đò chở khách, người ta có thể thấy hình một
vị linh mục mặt vuông chữ điền rất dễ mến. Họ xuống để dự lễ giỗ của
Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp.
Ông Phước,
người trông coi phần mộ của Cha Diệp tại Nhà thờ Tắc Sậy, kể lại câu
chuyện sau đây vào một buổi trưa tháng 04-2010 như sau:
“Vào khoảng
những năm đầu thập niên 1980, bờ kinh cạnh khu nhà thờ này còn là
một bãi đất trống, làm nơi ghe và xe cộ dừng lại đổ hàng. Nửa đêm,
có một ông chủ ghe chở đầy vật liệu xây dựng như gạch, cát, xi-măng...
đậu bên bờ kinh. Ông bỗng trông thấy một vị khách mặc áo dài đen
theo kiểu nhà dòng từ trên bờ bước xuống. Vị khách tự xưng mình là
cha xứ Nhà thờ Tắc Sậy, muốn mua hết các vật liệu trên ghe để xây
lại nhà thờ. Giá cả xong xuôi, chủ ghe đồng ý bán và hẹn hôm sau sẽ
cho công nhân đem hàng lên xong ông sẽ nhận tiền.
Sáng hôm sau,
trước khi giao hàng, chủ ghe lên nhà thờ, định gặp cha xứ để biết
chỗ cho công nhân xếp hàng. Đến khi gặp linh mục Phêrô Nguyễn Ngọc
Tỏ, ông rất ngạc nhiên, từ giọng nói cho tới gương mặt, thân hình,
vị linh mục này trông không giống với vị khách có ria mép hôm trước
một chút nào cả. Cha Tỏ nói: “Tôi hiểu, đó chính là linh hồn cha sở
Phanxicô Trương Bửu Diệp đấy. Ý ngài muốn xây lại nhà thờ nên hiện
ra như vậy”. Cha kể cho ông chủ thầu nghe cácchuyện linh ứng của Cha
Bửu Diệp rồi nói: “Ý tôi cũng muốn xây lại ngôi nhà thờ cho đàng
hoàng nhưng họ đạo nghèo, chưa đủ tiền. Thôi thì đành cáo lỗi với
ông và hẹn khi khác”. Ông chủ thầu nói: “Cha Diệp đã linh ứng như
vậy thì con không dám lấy tiền. Mặc dầu con là người bên lương nhưng
con xin hiến tất cả các vật liệu trên ghe để nhà thờ xây sửa lại,
không nhận một đồng nào cả”. Ông chủ thầu lập tức cho người khuân
gạch, cát, xi-măng từ dưới ghe lên rồi đi, ngay cả tiền công bốc xếp
của các công nhân ông cũng tự trả, không để nhà thờ phải trả.
Không ngờ từ
đấy ông chủ ghe buôn bán ngày càng phát đạt. Ông cho rằng mình được
Cha Diệp phò hộ nên mỗi lần đi qua Hộ Phòng ông thường quay lại Nhà
thờ Tắc Sậy để tạ ơn Cha
Cũng theo ông
Phước, những chuyện linh ứng của Cha Diệp ngày một lan rộng. Từ đó
về sau, khách thập phương kéo về nườm nượp để cầu xin Cha ban ơn
lành. Nhất là các nghệ sĩ cải lương nổi tiếng, rất nhiều người xuống,
họ cầu xin Cha chuyện này chuyện khác, và ai cũng được toại nguyện.
Lời nguyện đắc thành, họ đến đền ơn Cha, người thì ghế đá, người thì
vật dụng dùng cho nhà thờ, người thì tiền bạc..., nhiều không sao kể
xiết. Cứ thế, vào những này cuối tuần hoặc trong dịp lễ giỗ Cha (12
tháng 03 dương lịch), khách thập phương kể cả trong nước lẫn ngoài
nước về kính viếng Cha đông như trẩy hội. Có nhiều người đem theo cả
những chai nước La Vie đến để bên cạnh mộ, cầu nguyện trước khi mang
về cho người trong gia đình. Nhưng cũng có những người tin tưởng đến
độ cầu nguyện trong nhà thờ, trước mộ của Cha chưa đủ, họ còn hỏi
thăm, tìm đến chiếc ao nhỏ của gia đình ông giáo Sự ngày xưa để
chiêm ngưỡng nơi Cha đã bị sát hại.
Điều lạ lùng
hơn nữa là theo như lời của vị cha xứ hiện nay là Linh mục Phaolô
Nguyễn Thanh Bình, thì có tới 70% khách thập phương xuống Giá Rai
kính ngưỡng Cha Diệp là người ngoại đạo hoặc Việt Kiều từ nước ngoài
về. Có những người chưa về nhưng đã “nghe nói” tới sự linh ứng của
Cha nên đã gửi tiền về giúp nhà thờ xây dựng được một cơ ngơi lớn
lao như ngày nay, khả dĩ có thể đón tiếp bất cứ các nhóm hành hương
nào dù đông bao nhiêu, họ đều có chỗ nghỉ ngơi đàng hoàng mà không
cần phải đóng góp gì cả.
Để kết luận
bài này, tôi xin thưa với quý vị độc giả thân mến rằng tôi không
phải là người Công giáo, nhưng tôi biết trong Thánh kinh Công giáo
có câu nói của Đức chúa Giêsu: “Phúc cho ai không thấy mà tin”. Vậy
nay tôi xin dùng câu nói này để cầu Chúa và Cha Diệp ban ơn cho quý
vị. Amen.
Đoàn Dự ghi

No comments:
Post a Comment